Nhận xét

    Nhận xét bởi Camellia Phoenix, vào ngày 02/11/2018

    Truyện hay, hoạt hình cũng hay, đầy cảm xúc

    Lưu ý: Bài review không spoil nhưng mang tính chất cá nhân khá nhiều, những ai không thích đọc thể loại nhật ký / tự truyện xin cân nhắc trước khi đọc.

    Cách đây hai năm, tôi ngồi trên sofa của một lữ quán tọa lạc trong thành phố ngập tràn cây xanh, đọc quyển “Khu vườn ngôn từ” khi chờ một người đi làm về. Cùng với khung cảnh của thành phố - công viên bạt ngàn xanh mướt bên ngoài cửa kính, từng câu chữ trong quyển sách chậm rãi thấm vào lòng tôi như tiếng những giọt mưa vỗ nhẹ trên lớp vải nhựa, đọng lại thành những kỷ niệm suốt nhiều năm tháng không quên.

    Quyển truyện Nhật có bìa rất đẹp này là câu chuyện nhẹ nhàng về cậu bé Akizuki Takao 15 tuổi và cô gái Yukino Yukari 27 tuổi. Vào những ngày mưa, Takao trốn học, đáp xe điện để đi dạo trong công viên quốc gia lớn trải dài từ Shinjuku đến Shinbuya. Tại nơi đó, dưới mái đình trú mưa, cậu tình cờ gặp một người phụ nữ trẻ kỳ lạ thích uống bia và ăn chocolate. Bản thân Akizuki Takao có sở thích với việc làm giày và đã nghiên cứu về giày dép từ năm 13 tuổi. Cậu sống chung nhà với người mẹ 48 tuổi thích hẹn hò với đàn ông trẻ hơn bà rất nhiều. Akizuki Shota 26 tuổi – anh của Takao – đang sống riêng và đi làm. Câu truyện kể lại quá trình Takao trải qua tuổi thiếu niên nhiều bỡ ngỡ nhưng cũng rất trong trẻo, về những người cậu gặp gỡ, cách những mối quan hệ tác động đến cậu, về lựa chọn và quyết định của cậu đối với cuộc đời mình.

    Tôi không nói nhiều về Yukino Yukari để người đọc có thể dần dần tự khám phá về cô ấy trong khi đọc truyện. Cô ấy không phải người phụ nữ hoàn hảo, nhưng phải thừa nhận cô đã nỗ lực rất nhiều để tồn tại trong cuộc sống bon chen của thủ đô Tokyo luôn vội vã. Người đọc dễ dàng hình dung cảnh những nhà ga đông đúc ở Nhật, nơi người ta có vô số đồng loại xung quanh nhưng vẫn cảm thấy lạc lõng. Đọc truyện mà tôi cứ liên tục mong muốn được đứng cùng ai đó trong khu vườn xanh um trên ngọn đồi thấp dưới mưa đang rơi, cùng ngắm nhìn thành phố và bầu trời đang chuyển màu, không cần nói gì vẫn có thể hiểu nhau rất rõ. Đọc truyện mà nhớ về tôi trong quá khứ, đứng dưới mái hiên một ngôi trường Nhật ngữ, ngắm thật lâu những hạt mưa rơi lăn tăn xuống đường xe chạy, nhìn mưa mà lòng mong mỏi những điều không thể gọi tên. Nói đến mưa thì người ta thường liên tưởng đến những gì ảm đạm, những khoảnh khắc u tối đầy cô độc, nhưng mưa trong quyển “Khu vườn ngôn từ” được miêu tả hết sức lạc quan và thi vị. Mưa là điều mà hai nhân vật chính mong chờ, là cơ hội, là cầu nối giữa họ.

    “Sấm vang lên, đột nhiên mây đen kéo tới, băn khoăn chẳng biết hôm nay ngoài trời có mưa không, vì em muốn giữ chàng ở lại”.
    “Dẫu sấm không vang dội, dù mưa chẳng tuôn rơi… Chỉ cần em mong muốn, thì ta sẽ chẳng rời”.

    Câu chuyện bàng bạc theo kiểu quen thuộc của văn học Nhật với cái kết mơ hồ, nhưng qua những dòng thơ hai nhân vật đọc cho nhau, tôi vẫn cho phép mình lạc quan nghĩ rằng đây là chuyện tình yêu. Trừ những chương gây đau lòng, hầu như tôi đều mỉm cười ngớ ngẩn khi đọc quyển sách này. Chuyện tình yêu xưa nay đều giống và khác nhau, nhưng mỗi khi đọc được câu chuyện tình tuyệt đẹp đến thế thì tôi chẳng thể ngăn lòng mình mơ mộng. Người trẻ tuổi dễ dàng bắt gặp chính mình trong những áng văn của Shinkai Makoto, có những lúc nỗ lực đến kiệt sức nhưng chẳng hề được ghi nhận, có những lúc âm thầm gào lên trong câm lặng rằng “Có ai đó không? Có ai đó có thể đến bên tôi không?”. Tôi cũng từng nhiều lần gửi tin nhắn cho chính mình, không có số của người nhận, để khích lệ, để an ủi bản thân. Tôi cũng từng cảm nhận nỗi cô độc như Yukino Yukari đã chịu đựng, cho đến khi tôi nhận ra rằng nếu không biết tự yêu mình trước thì không thể mong chờ người khác yêu mình. Thật may mắn, từ khi làm quen với việc đọc sách và lúc nào cũng có khá nhiều sách xung quanh, tôi không còn cảm thấy cô độc nữa. Mong rằng đó đừng phải là hội chứng đọc quá nhiều, trốn tránh thế giới thực tại dẫn đến nhân cách phân ly!

    Câu chuyện “Khu vườn ngôn từ” được chính đạo diễn Shinkai Makoto chuyển thể từ phim hoạt hình sang tiểu thuyết, qua đó tác giả tận hưởng niềm vui và sự thích thú khi dùng những ngôn từ tuyệt đẹp để diễn tả lại từng cảnh vật cách chi tiết hơn. Nội dung cũng được mở rộng, cốt truyện có thêm những đoạn khiến độc giả đau lòng, thương cảm và bực bội thay cho nhân vật. Tác giả đã rất thành công trong việc giúp độc giả nước ngoài phần nào hiểu được tâm lý + văn hóa của người Nhật. Sau khi đọc “Khu vườn ngôn từ”, tôi hiểu ra vì sao mình đã trải qua thời thanh xuân vườn trường bình yên đến vậy: vì lúc đó tôi không có nhan sắc, không chiếm được cảm tình của bạn-trai-của-người-khác, nên tôi không bị chặn đánh bao giờ! Có một bộ phim của Thái gọi tuổi dậy thì là “tuổi nổi loạn”, tôi thấy vô cùng chính xác. Tuổi dậy thì trong “Khu vườn ngôn từ” hiện lên rất đáng ghét, LUÔN nói năng cư xử ngược với suy nghĩ của mình dù biết rõ như vậy là sai trái. Rất may, tất cả những điều đáng ghét đó vẫn không lấn át được những khoảnh khắc mát dịu ngọt ngào trong truyện.

    Những đoạn tả cảnh trong quyển sách này nên thơ và thi vị chẳng kém phần tả cảnh trong Tuyển tập truyện ngắn Tanizaki Junichiro, thậm chí còn mang màu sắc tươi sáng hơn nhiều. Tôi xin trích lại một đoạn ở đây:
    “Cuối tháng Sáu, giàn hoa tử đằng nở rộ trong khu vườn kiểu Nhật. Như thể chờ đợi điều gì, năm nay hoa nở muộn hơn mọi năm những một tháng. Màu tím tươi tắn trông như phát sáng trong không gian đong đầy hơi mưa, những giọt nước trong veo nối nhau rỏ tí tách, đáng yêu vô cùng. Tưởng đâu hoa tử đằng cũng có trái tim, và niềm hân hoan không thể giữ mãi trong trái tim ấy đáng tỏa ra tràn trề theo hơi nước”.

    Cuối cùng, tôi xin thú thật rằng mình không nghĩ mối tình giữa Akizuki Takao và Yukino Yukari sẽ có kết quả tốt đẹp, vì 12 tuổi chênh lệch giữa họ. Tôi từng đọc đâu đó rằng khi một cặp đôi bằng tuổi nhau thì tư tưởng của người con trai luôn “đi sau” người con gái đến 3 năm, mà Takao thì nhỏ hơn Yukino đến 12 tuổi, có thể sau quãng thời gian lấp lánh đầy phấn khởi ban đầu thì họ sẽ nhận ra những điểm bất đồng với đối phương, và đó là lúc mối quan hệ sẽ đối mặt với nhiều trắc trở. Nhưng dù sao đi nữa, “Khu vườn ngôn từ” vẫn đã-đang-sẽ luôn là cuốn tiểu thuyết mà tôi thích nhất trong số những quyển sách của tác giả Shinkai Makoto.
      0 lượt thích. Thích hoặc Báo cáo
    • Gợi ý dành riêng cho bạn
    • Sách đang theo dõi