Xác nhận số điện thoại
Nhận xét
-
Nhận xét bởi Phương Uyên, vào ngày 19/07/2020
-
Mình cũng thế, ban đầu mua sách là vì thích bản anime của nó quá, bên ngoài bìa kép lại còn in cả một cảnh xinh ơi là xinh trong phim; nhưng dần rồi khi chìm vào từng câu chữ bên trong cuốn sách, mình mình tin rằng nó xứng đáng được đọc không chỉ vì phần hình ảnh hay cái tên quen thuộc kia.
Câu chuyện được tác giả Shinkai Makoto kể bằng nhiều góc nhìn, với cả sự cô đơn, đổ vỡ, hân hoan và đau khổ. Yukino, một cô giáo nhạy cảm, luôn gồng mình lên với cuộc sống, đến một ngày biến cố xảy ra, sức sống của cô tuột đi như một dòng nước đang bị rút cạn, không mùi không vị như vị như thứ vị giác tan biến khi trải qua đau khổ. Takao, một cậu học sinh trầm lặng mắc kẹt giữa rối ren của trẻ em và người lớn. Hai người họ gặp nhau dưới cơn mưa, cùng một tần số đồng điệu, cảm thấy tâm hồn mình như cùng được xoa dịu. Tất cả đó là bắt đầu cho một câu chuyện dài lặng lẽ.
Nếu như bản anime thành công bởi màu phim, nét vẽ tuyệt đẹp và cảm giác chân thực thì ở bản tiểu thuyết này Shinkai Makoto thành công với sự trọn vẹn. Mọi nhân vật, từ người anh trai, người mẹ, đến cô học trò gây khó dễ cho Yukino đều được nói ra câu chuyện của riêng mình. Và cuộc sống đầy những áp lực mệt mỏi mà ai cũng đáng trách kia trở nên thật dễ đồng cảm và vị tha. Thật sự Shinkai Makoto đã không cho độc giả cơ hội để trách một ai, khi bản thân họ đều mang trong mình những nỗi đau riêng, những vết cứa trong tâm hồn mà khi chỉ là họ ta mới hiểu được. Thậm chí đến những nhân vật thoáng qua còn chưa kịp tự cho mình một lời giải thích, ta cũng nấn ná chẳng dám chê trách vì sợ rằng biết đâu, con người họ là một điều gì còn nhiều hơn thế. Những tổn thương mất mát cứ thay nhau hình thành nên cuộc sống, và Shinkai Makoto dạy ta cách cảm thông nó, một cách thật dễ dàng.
Cảm giác mà cuốn sách mang lại cũng không hề thua kém bản điện ảnh, có những khoảnh khắc cảm thấy như nỗi cô đơn ấy đang lây lan từ nhân vật sang cả mình, có những đồng cảm, những niềm vui mà tác giả ban phát lần lượt từ người trong sách đến cả người cầm sách. Và đặc biệt, với những người đã từng trải qua một đợt “dư chấn tinh thần”, từng chán nản, từng muốn quay lưng với cuộc sống; cuốn sách sẽ là một người bạn, một người đồng điệu không thể sâu sắc hơn.
Điều khác biệt của Khu vườn ngôn từ là bản tiểu thuyết lại được viết sau khi bản anime ra đời, đi ngược lại với tiến trình của những tác phẩm khác, bởi chính đạo diễn, cha đẻ của nó. Bởi thế mình cảm giác câu chuyện kể rất tròn vai, rất thực và không hề mang cảm giác rập khuôn chán nản khi người đọc đã xem phim (thậm chí là đối với người đã xem trên 3 lần như mình). Không bởi vì tác giả nguyên là một đạo diễn mà ông viết khan, viết thiếu cảm giác. Ngược lại việc quen với hình ảnh đã tạo nên cho câu chữ của Shinkai Makoto sức mềm và bay bổng, những thay đổi linh hoạt từ góc nhìn nhân vật, cách diễn tả tâm trạng từ nhiều yếu tố khiến người ta không tin nổi rằng đây là cuốn tiểu thuyết của một người không chuyên về mảng chữ.
Nói tóm lại Khu vườn ngôn từ là một cuốn sách ổn, cực kì ổn, đọc sách xong cảm giác mình lại lớn hơn một tí rồi.

