Nhận xét

    Nhận xét bởi Khánh Nguyên, vào ngày 03/09/2016

    Hay

    Review #Tram #NuHoanQuan – Tập 1 trong số 4

    Truyện lấy bối cảnh thời mạt Đường, khi mà muôn vẻ phồn hoa bắt đầu lìa bỏ Trường An. Cũng vì đọc khá nhiều về Trường An và thi tứ trong hồn của cái đất ấy nên bỗng thấy quen quen, có lẽ vì thế mà đọc truyện cũng có cảm giác gần gần, thân thuộc và dễ cảm nhận.

    Phần 1 mở đầu với cuộc chạy trốn của Hoàng Tử Hà – một thanh nữ thông minh với tài phá án lừng lẫy cả đất Thục & Trường An nhưng bị tội oan giết chết cả nhà. Cô gái một mình chạy lên kinh thành và vô tình lạc vào phủ Quỳ Vương Lý Thư Bạch và cam tâm làm hoạn quan để tìm cơ hội rửa oan cho mình & trả thù cho gia đình. Từ đây bắt đầu biết bao nhiêu mớ bòng bong các mối quan hệ liên quan tới quyền lợi, âm mưu trong hoàng thất và những vụ án ly kỳ. Cũng từ đây, mối duyên lành giữa Hoàng Tử Hà và Lý Thư Bạch đã bắt đầu. Lý Thư Bạch một lần đã ví Hoàng Tử Hà như đám mây lành của tháng Năm bỗng nhiên xen vào vận mệnh của y, làm y chẳng kịp đề phòng, đã nhiều lần không dám nhìn thẳng vào cô gái ấy – chỉ vì sợ mình sẽ yêu cô ấy mà quên đi điều gì khác hay sao?? Đọc đoạn hai người rong ngựa về phủ, gần nhau nhưng không cách nào chạm tới bỗng có một dự cảm không lành về quá khứ của y, về việc hai người muốn yêu thương nhau quả thực rất khó. Nhưng thôi cứ ngóng chờ và đọc hết quyển 4 đã rồi hẵng tính.

    Lâu không đọc chuyện về tình yêu, bỗng thấy có chút cảm hứng và nhiều đoạn phải nhếch mép bắt chước cái điệu cười lạnh lùng mà quyến rũ của Thư Bạch. Một nam tử vừa tuấn tú lại thông minh, dũng mãnh mà cơ trí lại còn băng giá kiêu ngạo như thế bảo sao nữ nhân không đắm đuối cơ chứ. Nhất là mấy đoạn chàng ấy ghen, đọc vừa thấy buồn cười vừa thấy đáng yêu không tả được.
    Người đâu mà khốn kiếp, đá nữ nhân mình yêu thích xuống hồ sen có đến 4-5 lần chỉ để cho vui, một câu nói trừ thẳng mười mấy tháng lương hoạn quan cấp bét của Hoàng Tử Hà, lúc ghen thì trả lời ráo hoảnh, mặt lộ vẻ hậm hực (dù gì vẫn thấy đáng yêu vô cùng). Nhưng cũng chính người này đã tinh tế đặt làm cho Hoàng Tử Hà một cây trâm tinh xảo, thức đến canh hai để chờ cơm, đợi cô ở cổng ngọ môn từ đêm đến rạng sáng. Chẳng hiểu sao lúc đọc đến đoạn cuối ấy mình không nghĩ anh ta sẽ khổ sở mệt mỏi gì khi phải đứng chờ cả đêm. Sách không dẫn nhưng mình tưởng tượng được ra cảnh trăng thanh gió mát, bầu trời lấp lánh ánh sao bàng bạc, một nam nhân tuấn tú thanh bạch đợi người mình thương dưới bóng trăng đơn lẻ, dưới lớp tường thành cao cao.. Hẳn là lúc ấy chàng sẽ nghĩ lại những lần hai người cùng nhau bàn bạc phá án, khi khuôn mặt thanh tao và rạng rỡ ấy sáng bừng lên trong ánh chiều khi hai người cưỡi ngựa về phủ (Hoàng Tử Hà được mô tả là rất xinh đẹp, cũng nghiêng nước nghiêng thành nhưng mình vẫn thấy nếu tả diện mạo của cô gái này thì vẻ trong sáng, cương nghị, đặc biệt là thanh khiết, mảnh khảnh sẽ đúng hơn cả) và chắc là sẽ tự cười không biết bao nhiêu lần. Azz, ai yêu mà có thời gian chờ chờ ngóng ngón, đứng dưới trăng thế nào cũng có cái nụ cười ấy.

    Truyện cũng không có đoạn cao trào cụ thể, mọi tình tiết cứ thế ngẫu nhiên hoặc có sắp đặt mà xảy ra, mỗi sự việc, câu nói lại ẩn chứa nội tình & khá nhiều manh mối cho những vụ án tại kinh thành.
    Theo mình thấy thì có vẻ như Châu Văn Văn rất thích thủ pháp nghệ thuật tả người kết hợp với ánh sáng. Cả truyện có đến gần chục đoạn mô tả nam nhân sáng ngời trong nắng chiều hay là nữ tử rạng rỡ trong hoàng hôn, dưới ánh bình minh.. Đọc cũng thấy có chút liên tưởng & hình dung đến kiểu chụp ảnh hứng nắng để cho tươi tắn.
    Truyện thuộc thể loại trinh thám, phá án ly kỳ nhưng mình cũng không thấy đó là điềm đặc sắc. Các tình tiết nhiều, rõ ràng nên cứ suy từ logic, tâm lý ra là có thể đoán được động cơ gây án cũng như thủ pháp. Thật ra mình thấy viết truyện mà mình cũng đoán được 70% kết cục và đoán được hung thủ thì cũng không nể lắm. Tuy thế nếu xét trên khía cạnh logic, tình tiết liền mạch thì vẫn thấy hay. Thắt được và mở được, lý giải cặn kẽ các chi tiết và an bài cho một số nhân vật như vậy cũng là rất ổn rồi.
    Các tuyến nhân vật không phức tạp lắm, cũng dễ nhớ và có cá tính riêng nhưng chắc chưa phán nhiều được vì đây mới chỉ là đoạn mở đầu.
    Hơn thế nữa, chuyện cũng đan xen cả các đoạn lãng mạn, hài hước nên mình khá hài lòng khi dành thời gian đọc. Tuy vậy cũng không tránh khỏi việc lạm dụng vẻ đẹp quá. Sao nhân vật nào cũng mỹ lệ, anh tuấn, tài hoa, thông minh tuyệt đỉnh vậy??? Từ Hoàng đế, Hoàng hậu đến các vương.. Nhân vật chính đẹp thì không nói nhưng ngay cả con bé a hoàn thôi cũng đẹp đẹp đẹp là sao.
    Cơ mà nhân vật chính Lý Thư Bạch lại không hề để vào mắt mấy cô gái đẹp, chỉ thích một Hoàng Tử Hà cương nghị và nhiều lúc ngố ngố thì kể cũng coi như có khác biệt.


    Đoạn cuối ngộ được nhiều điều, kể như cũng có học hỏi.
    “Bất giác cô thầm nghĩ, lãng phí bao nhiêu giày vò đau đớn và quyến luyến một người đàn ông hoàn toàn không có mảy may cảm giác với mình, rốt cuộc có ý nghĩa gì chăng?”
    Đoạn này để thắc mắc vì sao Tuyết Sắc lại chung tình với một người không có mảy may yêu thương gì mình như thế. Thật ra là do Tuyết Sắc không hề biết cây trâm ước hẹn đã bị Lý Thư Bạch thản nhiên ném đi, ném ngay đi. Nếu biết ra chắc cũng đau khổ nhưng sẽ không là ba năm, sẽ không là mất mạng. Thôi được rồi, yêu một người, đợi một người quả thực khó chịu lắm. Cứ là chả chờ đợi ai, thản nhiên du ngoạn, trăng sao vẫn ngắm, ấy là thi thơ nhất rồi.

    Điểm cuối là, dịch giả dịch sách khá chau chuốt, mình học được rất nhiều từ mới và thấy câu văn được chau chuốt tỷ mỷ, đọc mà thấy như thơ vậy, rất có hồn và đẹp đẽ..
    Dù sao cũng vẫn ngóng tiếp các tập sau..

    “Hoàng Tử Hà ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy vô vàn những vì sao. Nếu nói số mệnh của mỗi người ứng với một ngôi sao thì trong thời khắc này, dường như vận mệnh của họ đều chỉ là một đốm sáng nhỏ nhoi không đáng kể. Người sống trên đời chẳng khác gì rơm rác, dù sao sa xuống như mưa, trút cả xuống đồng hoang cũng chỉ vụt qua trong thoáng chốc, đổi được đôi câu than thở của người ngàn vạn năm sau mà thôi..” Đúng vậy đấy, thời đại nào biết thời đại đó, sống trong tiểu thời đại nhỏ, bầu trời nhỏ của mình cũng tốt mà. Nhân gian vô tình và hữu hạn, thiên địa bất nhân nhưng vô hạn, ta biết mình nhỏ bé, tồn tại ít ngày thì cứ sống vì mình đã..
      0 lượt thích. Thích hoặc Báo cáo
    • Gợi ý dành riêng cho bạn
    • Sách đang theo dõi