Nhận xét

    Nhận xét bởi Naoto, vào ngày 06/07/2019

    Vô cùng cảm động

    Bộ truyện về takao - một học sinh trung học có sở thích là làm giày do chính bàn tay của mình, cho rằng trường học chỉ là một nơi dành cho trẻ con và mình không bao giờ thuộc về nơi đó vì vậy cậu luôn luôn cúp học, nhất là mỗi khi trời mưa và dành thời gian riêng ở một khu vườn kiểu nhật ở shinjuku và ở đó cậu ta gặp yukino - một cô gái 27 tuổi đang cố gắng làm lại cuộc đời mình, và cô luôn cho rằng dù đã 27 tuổi nhưng vẫn không khôn ngoan bằng 12 năm trước, cô luôn sống khép kín và không bao giờ chịu chia sẽ tâm sự của mình với người khác ( giống bị trầm cảm vì nghề nghiệp ) từ đó cô sống trong bóng tối của sự cô đơn cho đến khi takao gặp cô vào một ngày mưa từ đó họ đã gặp nhau rất nhiều lần, như yukino đã nói rằng: "có lẽ chúng ta sẽ gặp nhau nhiều hơn, có thể vào ngày mưa", và dần dần họ hiểu nhau hơn và takao cũng đã giúp yukino sống hòa đồng hơn với mọi người, và sau này takao mới biết rằng yukino chính là giáo viên trường mình, cô bị đám học sinh chơi sỏ vì có một nam sinh nào đó thích cô mà trong khi đó anh ta đã có bạn gái và chính là học sinh trong lớp của yukino, càng ngày những vụ khủng bố của học sinh càng kinh khủng khiếp khiến cô thậm chí phải nghỉ dạy vì sợ hãi. khi biết chuyện đó từ một người bạn thì takao đã đến và tát vào cái cô học sinh năm ba đã khủng bố yukino, và cuối cùng takao bị đánh tơi bời, sau đó họ tình cờ gặp nhau trong khu vườn, do trời mưa rất to cho nên cả hai đã về trú ở căn hộ của yukino, và lúc này takao đã bày tỏ tình cảm thật của mình với yukino, nhưng yukino lại nói rằng cô sẽ không ở đây nữa, cô đã được nhận và sẽ làm việc ở một vùng khác, thay cho lời từ chối. và takao dường như cũng biết là vậy và chào từ biệt yukino. sau khi takao đi ra cửa yukino đã khóc và đuổi theo, cô thấy takao đang đứng trên ban công của khu chung cư lúc này takao đột nhiên rút lại lời nói lúc nảy và nói rằng thật ra cậu rất ghét cô, cô là một người mà cậu nên tránh ngay từ đầu, là một người chỉ biết nghe chuyện của người khác nhưng lại không dám kể về chính mình..... như thế không phải rất cô đơn lắm sao và rồi sau đó yukino bỗng chạy đến và ôm lấy takao và khóc gào lên và nói rằng takao đã cứu cô ra khỏi địa ngục của sự cô độc, họ ôm nhau dưới với ánh bình minh sau cơn mưa. một năm sau khi yukino đã dọn đến nơi khác, takao đã đến lại khu vườn đó cùng với chiếc giày mà cậu đã hoàn thành vốn là để tặng cho yukino, đọc bức thư mà yukino viết, cậu đã tự nhủ rằng, cậu phải tập lại những bước đi trên con đường của mình, và một ngày nào đó cậu sẽ đến được nơi "đó".
    theo makoto thì đây là bộ phim đầu tiên ông làm, mang đậm phong cách tình yêu nhật bản, tình yêu nhật "koi" là một tình cảm thương nhớ một người nào đó trong bóng tối của sự cô độc khác với "ai" hay "ái" tình yêu mà tình cảm hai người được bộc phát bất chợt như là tình yêu sét đánh vậy, là tình yêu của phương tây, và tác giả cũng mượn hình ảnh cơn mưa để thể hiện chi tiết nhất về tình cảm của hai người với bài hát chủ đề cũng là bài hát kết là rain do ca sĩ hata motohiro trình bày, và bài hát này theo mình nghĩ nó đã làm cho bộ phim càng thêm đậm chất "koi" hơn. và một điều nữa là tên của bộ phim " the garden of word" hay " vườn ngôn từ ". sao tác giả lại lấy tên này? theo mình thấy bộ phim này chứa đựng rất nhiều tình cảm, cảm xúc mà hai người họ không thể biểu lộ trực tiếp bằng lời nói, nhưng thay vào đó họ đã mượn những câu thơ trong bài tanka mà lúc đầu yukino đã đọc khi hai người họ gặp nhau ở khu vườn, và lúc mà takao đã đáp trả câu thơ của yukino cũng ngay tại khu vườn đó, với họ "khu vườn" này như là một nơi chứa đựng tất cả cảm xúc trong họ, mà chỉ có thể truyền đạt cho nhau thông qua những "lời nói" ẩn dụ trong bài thơ mà thôi.

      0 lượt thích. Thích hoặc Báo cáo
    • Gợi ý dành riêng cho bạn
    • Sách đang theo dõi