Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Trần - Chu Văn An - Khuôn Mặt Người Thầy
Chu An, đời sau quen gọi Chu Văn An, là người thầy của mọi thời đại, ông tổ của các nhà nho nước Việt. Ông đậu Thái học sinh (Tiến sĩ) nhưng không ra làm quan, mở trường dạy học tại quê nhà. Trường thu hút rất đông học sinh, đào tạo nên nhiều danh sĩ nổi tiếng như Lê Quát, Phạm Sư Mạnh. Vua Trần Minh Tông mời ông ra làm Tư nghiệp Quốc Tử Giám, dạy cho Thái tử. Đến đời Dụ Tông, chính trị đổ nát, ông dâng Thất trảm sớ (xin chém bảy nịnh thần), nhưng vua không nghe. Ông chán nản từ quan về ở núi Phượng Hoàng, lấy hiệu là Tiều Ẩn, dạy học, viết sách.
Chu Văn An khuôn mặt người thầy nổi bật phong cách ngay thẳng, cứng cỏi, tiết tháo của người thầy vĩ đại.
---
“- Bẩm thầy, con nghe tin dữ vội đến trình thầy. - Tin gì thế anh? - Bẩm thầy... nghe đâu có mấy triều quan đang tìm cách để hại thầy. Chu An nhíu mày: - Hại ta? Hại ta về việc gì nhỉ? - Bẩm thầy... đâu như về chuyện mấy kì thi vừa rồi. - Ta đã đánh rớt mấy vương tôn, công tử ư? Lê Quân cúi đầu:- Dạ!- Con đừng lo con ạ. Ta thường dạy các con nên trồng cây đào, cây lí chớ nên trồng cây gai, cây góc. Xưa nay ta chưa hề làm điều gì trái với thiên lí… - Bẩm thầy... nhưng mà kẻ tiểu nhân bụng dạ hẹp hòi thường lấy thế làm oán thù... Chu An vỗ vào vai người trưởng tràng cũ: - Oán thù như cát sỏi. Lòng nhân là sóng đại dương. Biết khoan dung thì lúc nào đầu óc cũng được thanh thản…”
“Trần Nguyên Đán như chợt nhớ ra điều gì đó liền cho tay vào túi lấy ra một tờ giấy có ghi bài thơ của Cung Định đại vương đưa cho Chu An:
- Đây, Cung Tuyên vương kính nhận được bài thơ này có chép gửi người tâm phúc mang về cho lão phu. Tiên sinh thử đọc xem.
Trong ánh chiều đã bắt đầu nhợt nhạt, Chu An nghiêng tờ giấy đọc:
Ngôi cả gièm nhiều ở lại chi?
Một mình vuợt núi đến man di
Bảy lăng ngoảnh lại châu tuôn ứa
Muốn dặm lòng đau tóc bạc đi
Trừ Vũ cho yên Đường xã tắc
An Lưu lại thấy Hán uy nghi
Minh tôn sự nghiệp ngươi nên nhớ
Thu phục thần kinh nhất định về.
Càng đọc nét mặt Chu An càng rạng rỡ dần lên, khi đưa lại bài thơ cho Chương túc Quốc thượng hầu Trần Nguyên Đán, giọng Chu An hết sức hoan hỉ:
- Bẩm... vãn sinh cảm thấy đã cất được nỗi lo canh cánh từ lúc hay tin dữ đến nay. Trần Nguyên Đán dè dặt:
- Cũng phải có thời, có thế, phải không tiên sinh? Dầu sao ta cũng phải liệu sắp đặt trước. Môn đệ của tiên sinh trong triều không ít người tâm huyết, tiên sinh cố lo cho mặt ấy.
- Cung kính không bằng tuân mệnh. Vãn sinh xin hết lòng vì nghĩa lớn.
Hai mái đầu bạc chia tay nhau trong bóng chiều.”
CHU VĂN AN KHUÔN MẶT NGƯỜI THẦY – HOÀI VIỆT
***
Ngàn năm sử Việt là bộ sách bao gồm các tác phẩm văn học viết về đề tài lịch sử Việt Nam nổi tiếng của nhiều tác giả.
Mỗi tác phẩm là sự kết hợp nhuần nhị giữa kiến thức lịch sử vững chãi, cảm xúc dồi dào, tưởng tượng phong phú của nhà văn. Thông qua những câu chuyện về nhân vật lịch sử - danh nhân của dân tộc hay một giai đoạn lịch sử khơi gợi một cách tự nhiên lòng ham hiểu biết và tình yêu với lịch sử đất nước.
Bên cạnh phần tác phẩm văn học, để các em có thể hiểu hơn về mỗi câu chuyện, các em sẽ được tìm hiểu thêm về hoàn cảnh lịch sử, dòng chảy lịch sử mà nhân vật và câu chuyện diễn ra.
Mời các bạn tìm đọc bộ sách Ngàn Năm Sử Việt:
Cờ Lau Dựng Nước (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Đinh)
Thập Đạo Tướng Quân Lê Hoàn (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Tiền Lê)
Sừng Rượu Thề (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Lý)
Ỷ Lan Phu Nhân (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Lý)
Hưng Đạo Vương (Ngàn Năm Sử Việt – Nhà Trần)
Khói Mây Yên Tử (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Trần)
Ông Trạng Thả Diều (Ngàn Năm Sử Việt – Nhà Trần)
Hoàng Đế Anh Minh (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Hậu Lê - Lê Sơ)
Ngựa Ông Đã Về (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Hậu Lê - Lê Sơ)
Sao Khuê Lấp Lánh (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Hậu Lê (Lê Sơ))
Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Mạc)
Cụ Bảng Đôn (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Hậu Lê - Lê Trung Hưng)
Lưỡi Gươm Nhân Ái (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Tây Sơn)
Đô Đốc Bùi Thị Xuân (Ngàn Năm Sử Việt - Nhà Tây Sơn)
....