Hồi Ký Của Hy Vọng - Saving Five
Đây là hồi ký của Amanda Nguyen, cô gái người Mỹ gốc Việt đầu tiền bay lên vũ trụ vào tháng 4/2025. Hồi ký có hai tuyến truyện đan xen. Một tuyến truyện bắt đầu từ sự kiện Amanda bị cưỡng hiếp khi đang học năm cuối tại Harvard với tương lai rộng mở vì có cơ hội vào NASA và đang được CIA nhắm đến để tuyển làm điệp viên cho bộ phận tuyệt mật. Sự kiện bị cưỡng hiếp đã làm đảo lộn cuộc đời Amanda. Một mặt, cô phải vật lộn để níu giữ ước mơ sự nghiệp, và cũng là con đường để cô thoát khỏi gia đình có người cha bạo hành và người mẹ nhu nhược. Mặt khác, cô quyết tâm bảo vệ công lý của mình, xây dựng dự luật về quyền cho người sống sót sau xâm hại tình dục. Cuối cùng Amanda quyết định từ bỏ CIA, tạm hoãn ước mơ phi hành gia để chinh phục hệ thống lập pháp Mỹ, và cô đã thành công, được Quốc hội lưỡng viện của liên bang thông qua dự luật mà cô soạn thảo, buộc hệ thống tư pháp phải đối xử công bằng hơn với những nạn nhân sống sót như cô. Sau đó dự luật cũng đã được thông qua ở 32 bang trên khắp nước Mỹ. Tuyến truyện thứ hai là cuộc phiêu lưu giả tưởng của Amanda 30 tuổi, quay về khám phá quá khứ cùng với các phiên bản 5, 15 và 22 của mình. Từng câu chuyện quá khứ lật mở một trang đời của cô, hé lộ những tình tiết, những căn nguyên nỗi đau cần giải quyết, để rốt cuộc, cô có thể chấp nhận, tha thứ và được chữa lành.
VỀ TÁC GIẢ
Amanda Nguyen là một nhà hoạt động xã hội và một phi hành gia. Amanda đã châm ngòi cho phong trào Stop Asian Hate (Ngưng ghét người châu Á) và đã thông qua một luật mang tính đột phá, bảo vệ quyền của những người sống sót sau tấn công tình dục, tại Mỹ và Liên hợp quốc thông qua tổ chức Rise - chương trình thúc đẩy quyền công dân do cô sáng lập. Cô được đề cử giải Nobel Hòa bình năm 2019 và giải thưởng Time 2022 dành cho Người phụ nữ của năm.
QUOTES
“Câu chuyện của Amanda – được kể lại một cách đầy sáng tạo bởi những phiên bản của chính cô ở nhiều độ tuổi khác nhau – cho thấy sức mạnh trường tồn của việc nói lên sự thật, xây dựng một phong trào và không bao giờ đánh mất mục tiêu của những giấc mơ.”
―Melinda French Gates
“Trong Saving Five, Amanda Nguyen cho chúng ta thấy cách để giành lại toàn bộ cuộc sống, tràn ngập nỗi đau, sự giận dữ, sự sáng tạo và những giấc mơ đã được tái hồi.”
―Chanel Miller, tác giả của Know My Name
“Không có đủ sao trên thế giới cho cuốn sách này. Tôi đã vinh hạnh được gặp Amanda không chỉ một mà tới hai lần thông qua hội Alpha Phi. Cô ấy đã kể cho chúng tôi nghe một phần, nhưng giờ đây khi biết hết toàn bộ câu chuyện, tôi càng ngưỡng mộ cô ấy hơn. Tôi sẽ mãi mãi biết ơn quyển sách này, hoạt động của Amanda và tiếng nói mà cô ấy dành cho những người sống sót."
―Christina Hayes, một độc giả từ Amazon
Nếu bạn không tìm thấy công lý trong cuộc đời này, hãy tạo ra nó. Nếu các quy tắc đều rác rưởi, hãy viết lại chúng.
Chúng ta biết tên của những gã đàn ông: Bill Cosby, Jeffrey Epstein, R. Kelly. Nhưng chúng ta có thể kể được tên bao nhiêu người phụ nữ mà họ đã làm hại? Trong hệ thống tư pháp hình sự của Mỹ, những người sống sót trở thành nhân vật phụ làm nền cho một câu chuyện đúng ra là về chúng ta – cuộc đời chúng ta, cơ thể chúng ta, phẩm giá của chúng ta.
Nhà những đứa trẻ khác có các vạch bút chì trên tường – gợi nhắc rằng mỗi năm chúng đã cao thêm bao nhiêu. Còn nhà tôi có những vết trám – những vết trám ngày càng to ra theo thời gian, tương đương với kích cỡ đầu của tôi ở mỗi độ tuổi, khi bàn tay cha tôi giộng nó vào vách thạch cao.
Tôi không ngừng được nhắc nhở rằng tôi đạt được mọi thứ chỉ vì mẹ cho phép tôi làm điều đó trong những giới hạn mong manh vì thói bạo hành của cha. Việc trở nên phi thường là một cách sinh tồn, một biện pháp thực sự giúp tránh bạo lực trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, bện một sợi dây cứu sinh dẫn tới những cơ hội bên ngoài căn nhà đó để một ngày, tôi có thể ra đi.
Những người sống sót không có nghĩa vụ gánh trách nhiệm cho bạo lực xảy ra với họ, nhưng thế giới vẫn luôn cố gắng bất chấp đổ gánh nặng đó lên đầu chúng ta. Xã hội sẽ bất chấp mọi thứ, người ta sẽ không từ một lý lẽ phi logic nào để đổi trắng thay đen, biến hành động sinh tồn đơn giản và đầy tính con người của chúng ta thành một điều bẩn thỉu và đáng hổ thẹn.
Điều tồi tệ nhất xảy ra với tôi không phải việc bị cưỡng hiếp, mà là việc bị chính hệ thống tư pháp hình sự của nước Mỹ phản bội. Tôi đột nhiên phải đối mặt với một quả bom hẹn giờ. Một trò chơi kinh hoàng ăn đứt loạt phim kinh dị Saw (Lưỡi cưa). Một mê cung không lối thoát, một trò đùa quan liêu xứng tầm Kafka. Và cú nốc ao: tỷ lệ thất bại 99%. Tôi chợt nhận ra, phải rồi, những nạn nhân xâm hại tình dục được định sẵn là không được thắng. Chúng ta được định sẵn là không được sống sót. Nếu chúng ta vượt qua được vụ xâm hại mà không chết chìm trong máu của chính mình thì lực lượng thực thi pháp luật, hệ thống tư pháp và chính cái nước Mỹ này sẽ làm nốt việc đó. Lấy đi tiếng nói của chúng ta, cắt lưỡi chúng ta. Phản bội chúng ta thêm lần nữa. Đó mới chính là toàn bộ một vụ cưỡng hiếp.
Khao khát công lý chính là hy vọng của tôi.
Tôi bước về phía tương lai, dù biết rằng chiến dịch này sẽ không hề dễ dàng. Quan trọng hơn, tôi bước về phía tương lai với ngập tràn niềm hy vọng sâu sắc, lớn lao. Hãy bước cùng tôi.
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ nhu cầu bảo vệ một bộ công cụ khỏi bị tiêu hủy, nhưng rốt cuộc chúng tôi đã đi xa hơn thế nhiều. Chúng tôi đang soạn thảo một Dự luật về Quyền cho những người sống sót sau xâm hại tình dục: một tuyên bố toàn diện để tái tạo cách vận hành của hệ thống từ tận nền móng – quyền không bị tiêu hủy bộ công cụ bằng chứng xâm hại trước khi hết thời hiệu, quyền được tiếp cận hồ sơ bệnh án của bản thân, quyền được tiếp cận báo cáo của cảnh sát về bản thân, quyền không phải trả tiền cho các dịch vụ y tế mang tính cứu mạng hoặc cho việc thu thập bằng chứng của bản thân. Mục tiêu của chúng tôi là bảo đảm rằng không ai phải trải qua những gì tôi đã trải qua.