Đời Không Như Là Note - Chuyện Của Một Kẻ Lữ Hành Đời Thường
“Ra bãi lấy xe, hắn bước chầm chậm trên sân tòa án để cảm nhận sự thay đổi. Vậy là hắn đã trở lại kiếp độc thân. Sẽ không nghe tiếng vợ léo nhéo gọi về ăn cơm. Không phải nhìn khuôn mặt khắc khổ, cạu cọ của vợ mỗi khi hỏi tiền đi chợ. Sẽ không còn những bữa cơm nghèo, bát canh nước rau muống luộc vắt chanh, đĩa rau và mấy miếng đậu phụ kho. Nhiều hôm vừa ăn hắn vừa nghĩ, không biết sẽ còn kéo dài được đến bao lâu những bữa cơm như thế này. Hắn thấy hận cuộc đời vì nghèo.
Phải rồi, vì nghèo mà hắn đâm tính toán quẩn quanh với vợ đôi khi chỉ mười nghìn tiền mua thêm thức ăn. Nghèo khiến hắn hèn đi rất nhiều. Hèn và hư tính với những thứ tủn mủn, nhỏ nhặt và hết sức tầm thường. Nghĩ đến đây, hắn thấy mắt ướt ướt. Hắn thương mình, thương thị. Thị cũng vì hắn mà đâm ra cay nghiệt, cái mặt khó đăm đăm một cách mãn tính vì không mấy khi có tiền trong túi. Sự tù túng, bế tắc nó bào mòn đi tình yêu, sự tôn trọng của vợ chồng dành cho nhau.”
Về tác giả
Sinh ngày 11/12/1974 tại Phố Châu, Hương Sơn, Hà Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Văn, trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn. Là chủ nhân Blog nổi tiếng mang tên Boy Gia’s. Song Hà được biết đến là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, từng đạt Giải Nhất Tác phẩm Tuổi Xanh báo Tiền Phong năm 1996.
Các tác phẩm đã xuất bản: Nghe Boy Già kể chuyện đời; Trúng số; Những chuyện bựa thời sinh viên; Ngoại tình; Ranh con tên Ly; Biến tấu đời thường.
Văn Song Hà có đủ hỉ, nộ, ái, ố, nhưng điều đọng lại không phải là nỗi buồn, mà là một tinh thần lạc quan len lỏi sau mọi thăng trầm. Giọng văn tự nhiên, linh hoạt, đôi khi như có men say, dẫn dắt người đọc đi qua từng chi tiết giản dị mà chân thành.
Anh có khả năng biến những bi kịch đời người thành tiếng cười nhẹ tênh, để rồi sau khi cười xong, người đọc chợt thấy nghèn nghẹn. Chuyện về vợ cũ, về những lần thất bại, về những tháng ngày lông bông nơi Hà Nội… qua giọng kể của anh không hề bi lụy mà ngược lại, đầy sự bao dung và lạc quan. Đó là kiểu hài hước của người từng trải - cười để bước tiếp, cười để tự chữa lành cho chính mình.
Thông tin về sách
Đời không như là note là tuyển tập truyện ngắn của Song Hà, nơi những điều bình dị nhất của đời sống được chắt lọc thành câu chữ. Văn chương của Song Hà không đi tìm những điều xa vời, mà lặng lẽ soi chiếu vào những góc quen thuộc của mỗi con người – nơi ai cũng từng đi qua nhưng hiếm khi đủ tinh tế để nhận ra.
Đọc Đời không như là note, độc giả sẽ bắt gặp một Song Hà lãng mạn, nồng nhiệt, si mê cái đẹp, dám yêu và cũng dám bước qua những đổ vỡ. Hành trình đời riêng, với những mất mát và kiếm tìm, không được kể bằng bi lụy mà bằng một thứ cảm xúc lặng sâu, vừa chân thật vừa cuốn hút. Những trải nghiệm tưởng chừng rất đỗi bình thường ấy, qua cách kể của Song Hà, lại trở nên cô đọng và ám ảnh, như thể mỗi câu chuyện đều mang theo một lát cắt rất riêng của đời người.
Đời không như là note của Song Hà là một cuốn sách khiến người ta vừa cười nghiêng ngả, vừa bất giác chùng lòng sau những câu chuyện tưởng như rất tếu táo, bông đùa. Ngay từ nhan đề, cuốn sách đã gợi ra một tinh thần rất đời: cuộc sống không bao giờ “mượt” như những dòng note được viết sẵn, mà luôn đầy bất ngờ, va vấp, chông chênh và cả những nỗi buồn khó gọi thành tên.
Điều hấp dẫn nhất ở cuốn sách chính là chất liệu đời sống quá thật. Song Hà không cố gắng xây dựng những câu chuyện lớn lao hay triết lý cao siêu, anh chỉ kể lại những lát cắt đời thường: những ngày làm báo phủi nghèo xác xơ, những lần đi buôn đất dở khóc dở cười, chuyện tình yêu tan vỡ, những cuộc nhậu với văn nghệ sĩ, hay cả những khoảnh khắc tủi cực đến ám ảnh như nằm nghe mùi cơm rang nước mắm giữa đêm đói rét. Nhưng chính từ những điều vụn vặt ấy, người đọc lại nhìn thấy bóng dáng của mình đâu đó trong từng trang viết.
Cuốn sách dành cho những ai thích sự chân thật, thích những câu chuyện có thể khiến mình bật cười giữa đêm khuya rồi lặng người vài phút sau đó. Cuốn sách nhắc chúng ta rằng cuộc đời dù có dang dở, thất bại hay nhiều lần “toang” ngoài dự tính thì vẫn luôn đáng sống, bởi trong những ngày khó khăn nhất, con người ta vẫn có thể tìm thấy tình thương, sự tử tế và niềm vui rất nhỏ bé.